Với nhiều phụ huynh, trẻ nhỏ ngã là điều không thể tránh, và họ chú trọng trang bị kỹ năng, tinh thần cho trẻ. Tại KIDio, “bài tập ngã” là kỹ năng nền tảng, bền vững giúp trẻ tránh chấn thương trong cuộc sống.
Hai anh em Bột (6 tuổi) đã tập JiuJitsu gần 3 năm, và Gạo (4 tuổi) mới thử sức hơn 1 năm. Chính những cú ngã lặp đi lặp lại trên thảm, những trò chơi đối kháng, những trận đấu luyện tập mỗi buổi,…. đã giúp các bé mạnh mẽ hơn, linh hoạt hơn và đặc biệt là hình thành sức bật tinh thần mà anh Khánh – ba của hai bé vô cùng trân trọng. Vì đây là một bài học quan trọng đầu đời, mang tính nền tảng, đồng hành gắn bó cùng 2 bé trên hành trình lớn khôn.
Cùng trò chuyện với anh Khánh để tìm hiểu niềm vui của những bậc ba mẹ khi thấy con mình trưởng thành hơn mỗi ngày cùng JiuJitsu nhé!
PV: Anh có thể chia sẻ đôi chút về gia đình và hành trình các bé đến với KIDio?
Anh Khải: Gia đình tôi có hai bé – Bột (Quân) và Gạo (Nguyên). Bột năm nay lớp 1, còn Gạo 4 tuổi. Cả hai đang học JiuJitsu tại KIDio; Bột đã gần 3 năm, Gạo bắt đầu sau anh khoảng nửa năm.
Ban đầu, vợ chồng tôi chỉ nghĩ đơn giản là cho con vận động, rèn sức khỏe, thể lực và khả năng tự vệ. Nhưng về sau, tôi thấy KIDio mang lại nhiều hơn thế, đặc biệt là sự tự tin và tính kỷ luật.
PV: Vì sao anh chọn JiuJitsu cho hai bé, chứ không phải môn khác?
Anh Khải: Khi tìm hiểu, anh thấy JiuJitsu thiên về phòng vệ và kiểm soát, không chú trọng tấn công. Điều này phù hợp với mong muốn của ba mẹ: con mạnh nhưng không hung hăng, con biết cách xử lý tình huống, không bị động trước nguy hiểm, và quan trọng nhất: học được sự tự tin và tính kỷ luật.
Trước đó chỉ có Bột từng thử bơi, còn lại hai bé chưa học môn thể thao nào. Nên những trải nghiệm với JiuJitsu rất quý giá với 2 con.
Bột & Gạo vui vẻ trong phòng tập KIDio
PV: Hai bé phản ứng thế nào với những buổi đầu, đặc biệt là các “bài tập ngã”?
Anh Khải: Ngày đầu ai cũng sợ. Bột nhìn thấy ngã là khóc. Gạo thì co người lại, không dám để cơ thể chạm thảm.
Nhưng ở KIDio, các bé được dạy ngã an toàn từng bước: đệm tay, cuộn vai, thả lỏng, hít thở. Không áp lực, không la mắng, chỉ kiên nhẫn chỉ dẫn.
Chỉ sau vài tuần, phản xạ thay đổi hẳn. Hai bé biết cách ngã mà không hoảng, biết đứng dậy đúng kỹ thuật. Từ “sợ ngã”, các bé chuyển sang “ngã rồi cười”.
Khoảnh khắc khiến anh nhớ mãi, một lần Gạo chạy trong nhà, vấp đồ chơi. Bé không khóc mà xoay người, chống tay rồi nói: “Con ngã giống như ở lớp!” Đó là lúc anh hiểu bài học ở thảm đã bước sang đời sống thật của con.
PV: Sau thời gian tập luyện, anh thấy sức khỏe thể chất của hai bé thay đổi thế nào?
Anh Khải: Về thể lực, tôi thấy hai bé thay đổi khá rõ. Bột vận động linh hoạt hơn trước nhiều, phản xạ tốt hơn, nhất là những lúc bị ngã về phía trước, khi bé biết chống tay, xoay người để giảm chấn thương rồi tự đứng dậy. Gạo nhỏ hơn nhưng cũng chăm vận động hơn, hoạt bát hơn so với trước khi đi học.
Đặc biệt, cả hai đều thích vận động hơn trước, không còn lười chạy nhảy.
PV: Về tính cách và cảm xúc, anh thấy hai bé thay đổi như thế nào?
Anh Khải: Đây là phần anh chị mừng nhất.
Bột năm nay vào lớp Một và anh thấy bé tự tin, vui vẻ hơn hẳn khi đi học. Trước đây, mỗi khi xung đột hay gặp chuyện không vừa ý, bé dễ mất bình tĩnh. Nhưng khoảng một năm trở lại đây, Bột biết dừng lại, bình tĩnh hơn khi có gút mắc với em hoặc với ba mẹ. Anh nghĩ việc tập đều ở KIDio, được thầy cô hướng dẫn và tiếp xúc với các bạn trong lớp giúp bé cải thiện rất nhiều.
Gạo thì khác một chút vì tính bé vốn hướng nội, ít nói và hay dè dặt. Nhưng sau thời gian tập JiuJitsu, Gạo tự tin hơn, khoẻ khoắn hơn và không còn rụt rè khi vào lớp. Bé hòa nhập nhanh, chơi với bạn vui vẻ và tương tác tốt với thầy cô. Hầu như buổi nào tan học, hai anh em cũng nán lại chơi thêm một lúc. Điều đó cho anh chị cảm giác hai bé thật sự thoải mái và thích môi trường này.
Cả hai bé đều thích vận động hơn trước, không còn lười chạy nhảy.
PV: Có khoảnh khắc nào khiến anh cảm nhận rõ con trưởng thành hơn không?
Anh Khải: Có, và rõ nhất là ở Bột. Từ khi vào lớp Một, trường đông và di chuyển nhiều, nhưng nhờ nền tảng thể lực và kỹ năng vận động từ JiuJitsu nên bé thích nghi rất nhanh, không mệt, không căng thẳng, cũng không còn mất bình tĩnh như hồi trước.
Về sự tự lập, tôi nhớ nhất chuyện Bột đi trại hè vào mùa hè 2024. Khi đó bé chưa tròn 5 tuổi nhưng tự chuẩn bị vali, tự tắm, tự sắp xếp đồ đạc. Trước khi vào cửa trại còn dặn: “Ba mẹ chạy về cẩn thận, nhớ canh cục em của con kỹ.” Bé không một giọt nước mắt, rất tự tin. Ở nhà thì đôi lúc nhõng nhẽo vì được chiều, nhưng cứ vào khuôn khổ như đi học hay đi tập là bé tự giác và chủ động hẳn.
Những thay đổi này không phải đến trong ngày một ngày hai, mà tích lũy từ việc vận động đúng cách, học kỹ năng xử lý tình huống và giữ nếp mỗi tuần. Từ từ, hai bé trở nên bình tĩnh hơn, tự tin hơn và trưởng thành hơn rất nhiều.
PV: Hai bé có hình thành thói quen tốt nào nhờ tập JiuJitsu không?
Anh Khải: Có nhiều. Anh thấy 2 bé tự giác chuẩn bị đi học. Đi học đều, trừ hôm mưa lớn.
Ở nhà 2 bé bớt cãi nhau, biết nhường nhau và xin lỗi.
Nhịp sinh hoạt của hai bé cũng ổn hơn. Cả hai thường đi ngủ lúc 8-9 giờ tối. Bột trước đây hay khó ngủ, nhưng khoảng thời gian gần đây bé vào giấc dễ hơn, ngủ sâu hơn. Tôi nghĩ là do bé vận động nhiều, tiêu hao năng lượng đúng cách nên cơ thể thoải mái hơn.

Ở nhà 2 bé bớt cãi nhau, biết nhường nhau và xin lỗi.
PV: Việc duy trì tập cho hai con có khó khăn gì không?
Anh Khải: Chủ yếu là chuyện đi lại. Chi nhánh hiện tại hơi xa nên mưa gió thì bất tiện. Gia đình đang tính chuyển sang cơ sở Võ Văn Tần để tiện hơn.
Còn lại thì ổn, vì anh chị xem giờ học như giờ chơi, không ép buộc. Khi con vui và tự muốn đi, việc duy trì trở nên đơn giản.
PV: Anh cảm nhận thế nào về môi trường và huấn luyện viên tại KIDio?
Anh Khải: Môi trường rất an toàn, phòng tập mát mẻ và thoải mái. Thầy cô tận tâm, theo sát từng bé. Điều anh đánh giá cao nhất là không so sánh trẻ với nhau.
Ở KIDio, trẻ không chỉ học kỹ thuật JiuJitsu mà còn được nuôi dưỡng trong một triết lý giáo dục rất nhất quán: không ép buộc, không so sánh, và khuyến khích tự lập.
Thầy cô để các bé tự tiến bộ bằng nhịp của chính mình, không đặt trẻ vào áp lực phải “làm giỏi như bạn bên cạnh”. Khi các bé làm sai, thầy không la mắng. Thay vào đó, các bé được hướng dẫn cách tự thử lại, tự tin khám phá khả năng của mình. Chính môi trường ấy giúp trẻ hình thành sự tự chủ, biết chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân, và phát triển sự tự tin một cách tự nhiên.
Ba từ anh sẽ dùng để mô tả KIDio: Chuyên nghiệp – Tận tâm – Thân thiện.

JiuJitsu giúp 2 bé phát triển sự tự tin một cách tự nhiên.
PV: Theo anh, giá trị lớn nhất KIDio đã mang đến cho hai bé là gì?
Anh Khải: Là sức bật – resilience.
Hai bé biết rằng ngã là bình thường, sai cũng bình thường. Ngã thì đứng dậy. Sai thì làm lại.
Và cách hai bé xử lý điểm kém hay chuyện bất ngờ ngoài đời cho thấy bài học này đã trở thành phản xạ sống.
Đó là cách 2 bé học được một bài học nền tảng đầu tiên, có giá trị bền vững, để cùng các con đi đến hết cuộc đời trên hành trình trưởng thành.

KIDio mang tới bài học quan trọng đầu đời, mang tính nền tảng, đồng hành gắn bó cùng 2 bé trên hành trình lớn khôn.
Những cú ngã trên thảm, những trò chơi và cuộc đấu đối kháng, không chỉ để trẻ mạnh hơn về thể lực, mà còn giúp trẻ học cách bình tĩnh và đứng dậy.
Với Bột và Gạo, hành trình tại KIDio không chỉ là học võ, mà là học cách đối diện với áp lực, từ những va chạm nhỏ ngoài sân cho đến bài kiểm tra ở trường.
Những điều ấy trở thành bài học quan trọng đầu tiên trong tuổi thơ: không sợ sai, không sợ ngã, và luôn sẵn sàng làm lại.